LỄ KỶ NIỆM 50 NĂM
THÀNH LẬP GIÁO XỨ B̀NH CHÂU
***
Ngày 10 tháng 04 năm 2008, Đức Cha Giuse đă đến thăm mục vụ và chủ sự lễ kỷ niệm 50 năm thành lập giáo xứ B́nh Châu, Kinh 8A, Thạnh Đông A, Tân Hiệp, Kiên Giang - thuộc giáo hạt Tân Hiệp.
Vào tháng 4 năm 1958, một số giáo dân từ các trại tạm cư Tân Việt, Mỹ Ḥa, Gia Định được đưa đến lập nghiệp. Lúc đầu chưa có nhà thờ, nhưng được cha Giuse Vũ Ngọc Bân ở giáo xứ Tân Bùi, kênh 4A tới dâng thánh lễ vào mỗi sáng Chúa nhật tại nhà ông Giuse Vũ Đ́nh Thược. Sau đó, được cha Phêrô Trần Đức Tiến phụ trách.
1958 : Cha Phêrô Trần Đức Tiến.
1966 : Cha Gioan Baotixita Nguyễn Đ́nh Phê.
1970 : Cha Giuse Nguyễn Toàn Thư với các cha phó :
1981 : Cha Giuse Phạm Văn Phiên.
1994 : Cha Đaminh Hoàng Cao Khải.
1998 : Cha Đaminh Hoàng Cao Khải với cha phó :
2001-2006 : Cha Đaminh Nguyễn Mạnh Cường.
Giáo xứ B́nh Châu có 2.534 giáo dân (năm 2007) trong tổng số 2.644 dân.
|
|
![]() |
![]() |
|
|
|
![]() |
|
|
|
|
![]() |
BÀI GIẢNG LỄ TẠ ƠN
KỶ NIỆM 50 NĂM THÀNH LẬP
GIÁO XỨ B̀NH CHÂU - KINH 8A
10.04.2008
Anh chị em thân mến,
Hôm nay giáo xứ B́nh Châu mừng kỷ niệm 50 năm ngày thành lập. Thời gian 50 năm là nửa thế kỷ. Đối với lịch sử của cả thế giới, cả Giáo Hội th́ chẳng đáng kể ǵ, nhưng đối với đời một con người, th́ lại rất dài và đáng nhớ. Giáo xứ B́nh Châu cũng như hầu hết các giáo xứ vùng Cái Sắn này được thành lập sau biến cố di cư năm 1954. Những giáo xứ này được h́nh thành bởi những kitô hữu đến từ miền bắc, họ đă ĺa xa quê cha đất tổ, nơi chôn rau cắt rốn, đă bỏ lại tài sản, ruộng vườn, nhà cửa và cả người thân, để ra đi t́m chân trời mới, giống như Ông Abraham ngày xưa, chỉ biết vâng lệnh Chúa ra đi, mà không biết đi về đâu, và cuộc sống sẽ ra sao. Những con người dân quê mộc mạc ấy đă t́m được mảnh đất Cái Sắn này làm chốn nương thân. Thời gian đầu là cả một cuộc chiến đấu gay go vất vả với môi trường sống. Ruộng đồng th́ mênh mông thẳng cánh c̣ bay, nhưng đất đai lại đầy phèn chua, đầy cỏ dại và rắn rết, nước uống th́ chua chát, và muỗi ṃng th́ nhiều không thể tưởng tượng nổi. Họ phải xây dựng từ đầu bằng sức lực của ḿnh. Phải đào kênh, đào mương, cuốc đất dọn ruộng đồng, làm nhà cửa, và nhất là xây dựng một ngôi nhà thờ tạm bợ bằng tre lá để hàng ngày có chỗ thờ phượng Chúa. Phải nhiều năm sau, cuộc sống mới ổn định. Và hôm nay sau 50 năm, thế hệ đầu tiên đă qua đi hầu hết, bây giờ đến thế hệ thứ hai, thứ ba. Chúng ta nh́n lại quăng đường đă qua để mà thán phục và biết ơn những con người đầu tiên đă có công khai phá, xây dựng nên những công tŕnh mà chúng ta đang thừa hưởng. Quả thật, bây giờ chúng ta có ngôi nhà thờ lớn, khang trang, có nhà cửa tương đối lịch sự, có trường, có đường, cóù cầu, có điện. Cuộc sống tinh thần và vật chất đă khá hơn xưa. Công lao này là do nhiều người đă góp sức tạo nên. Nhưng trên hết chúng ta phải cảm tạ Thiên Chúa, v́ chính Chúa đă nâng đỡ d́u dắt chúng ta từ khởi sự cho đến ngày hôm nay.
Hôm nay sau 50 năm nh́n lại, chúng ta sẽ phải đánh giá làm sao về cuộc sống đạo của ḿnh.Quả thật, nếu cứ nh́n vào các cơ sở vật chất đă tạo dựng, nếu cứ nh́n vào con số những người đến nhà thờ đọc kinh xem lễ, nếu cứ nh́n vào các buổi rước kiệu với kèn trống, th́ chắc chắn chúng ta có thể măn nguyện và coi đó là sự phát triển giáo xứ. Vâng, điều đó quả không sai, nhưng chưa đủ. Theo tôi, sự phát triển của giáo xứ phải được đánh giá theo 3 tiêu chuẩn này: Giáo xứ có thực sự là một cộng đoàn đức tin, một cộng đoàn đức ái, một cộng đoàn truyền giáo hay không.
1/ Giáo xứ là một cộng đoàn đức tin,
Công Đồng Vaticanô II đă định nghĩa “giáo xứ là một cộng đoàn đức tin, một cộng đoàn Thánh Thể. Đó chính là Giáo Hội đang sống giữa nhà của con cái ḿnh”(x.SC.42).
Sách giáo lư Hội Thánh công giáo dạy rằng: “Giáo xứ là một cộng đồng tín hữu nhất định được thiết lập cách bền vững, trong một giáo hội địa phương, và việc săn sóc mục vụ được uỷ thác cho linh mục chính xứ, như vị mục tử riêng của giáo xứ, dưới quyền của giám mục giáo phận. Giáo xứ là nơi mọi tín hữu có thể tập họp để cử hành Thánh Thể mỗi Chủ Nhật. Giáo xứ hướng dẫn dân Chúa vào đời sống phụng vụ, truyền cho họ giáo lư cứu độ của Đức Kitô, thực thi đức ái qua các công việc từ thiện và huynh đệ”(2178). Như vậy, giáo xứ chính là môi trường thuận tiện nhất để các kitô hữu qui tụ làm việc thờ phượng Chúa qua các việc phụng vụ, nhất là cử hành Thánh Thể. Chính tại nhà thờ giáo xứ mà người ta lănh nhận đức tin qua việc huấn giáo, và cũng chính tại nơi đây người ta tuyên xưng đức tin, sống đức tin qua việc cử hành phụng vụ, nhất là thánh lễ. Người ta có thể cầu nguyện với Chúa ở khắp mọi nơi. Nhưng người ta chỉ có thể cử hành Thánh Thể ở nhà thờ. V́ thế Thánh Gioan Kim Khẩu đă nói: “Ở nhà bạn không thể cầu nguyện như ở nhà thờ được, v́ ở nhà thờ có đông người cùng chung tấm ḷng dâng lời cầu khẩn lên Thiên Chúa. Hơn nữa c̣n có sự hiệp ư đồng tâm, có dây liên kết đức mến và kinh nguyện của các linh mục”.
2/ Giáo xứ là một cộng đoàn đức ái.
Giáo xứ là một gia đ́nh của Thiên Chúa, một cộng đoàn huynh đệ có cùng một tâm hồn, một gia đ́nh đầy t́nh yêu thương hiệp thông và mở rộng sẵn sàng đón tiếp. Công Đồng Vaticanô II đă quan niệm Giáo Hội là sự hiệp thông giữa các thành phần dân Chúa. Giáo xứ, chính là việc cụ thể hoá sự hiệp thông này. Ở đây “linh mục trong quyền hạn của ḿnh thi hành nhiệm vụ Chúa Kitô mục tử và thủ lănh, tụ họp gia đ́nh Thiên Chúa là cộng đoàn huynh đệ có cùng một tâm hồn, và nhờ Chúa Kitô, trong Thánh Thần dẫn đưa cộng đoàn ấy về với Thiên Chúa” (LG.28). Trong giáo xứ, mọi người kitô hữu đều phải ư thức rằng, với bí tích rửa tội, họ đă được sát nhập vào Chúa Kitô, trở thành con Thiên Chúa, thuộc về Thiên Chúa mà họ nhận ra là Cha, đồng thời nhờ ân sủng đó mà mối tương quan huynh đệ được thiết lập giữa mọi người với nhau, họ trở nên cùng hội cùng thuyền với nhau, họ chính là Giáo Hội, là Thân Thể Chúa Kitô do Thánh Thần xây dựng. Hiểu như thế, th́ trong giáo xứ mọi người phải biết yêu thương nhau biết chừng nào, phải biết cộng tác chặt chẽ với nhau, để cùng nhau xây dựng và phát triển giáo xứ trong tinh thần hiệp nhất và yêu thương. Giáo Hội Hôm Nay tại các Giáo xứ cần trở về cách sống đạo như Cộng Đoàn Tín Hữu đầu tiên: “Họ chuyên cần nghe các Tông đồ giảng dạy, hiệp thông với nhau, tham dự lễ bẻ bánh, và cầu nguyện...Họ đồng tâm nhất trí, ngày ngày chuyên cần đến Đền thờ. Khi làm lễ bẻ bánh tại tư gia, họ dùng bữa với ḷng đơn sơ vui vẻ. Họ ca tụng Thiên Chúa và được toàn dân thương mến…” (Cv 2,42-47).
3/ Giáo xứ là một cộng đoàn truyền giáo.
Với bí tích thánh tẩy, người tín hữu được tham dự vào ba chức vụ của Chúa Kitô, đó là chức vụ tư tế, tiên tri và vương giả. Người tín hữu sống và thi hành chức vụ tư tế qua việc hiến dâng bản thân để Chúa Thánh Thần thánh hiến, thánh hoá ḿnh và mọi chi thể khác; việc sống và thi hành chức vụ tiên tri được thể hiện qua việc để Chúa Thánh Thần biến người tín hữu thành người loan báo Đức Kitô, thành sứ giả Tin Mừng, thành chứng nhân cho t́nh yêu của Thiên Chúa là cha giàu ḷng từ bi nhân hậu; việc sống và thi hành chức vụ vương giả được thể hiện qua việc để Chúa Thánh Thần dẫn dắt người tín hữu thoát ra khỏi t́nh trạng tội lỗi, bước theo Đức Kitô yêu thương và phục vụ, góp phần xây dựng một cộng đồng nhân loại mới sống hiệp thông với Thiên Chúa và với đồng loại. Những ư tưởng trên là của Công đồng Vaticanô II. Theo đó, chúng ta không chỉ sống đạo bằng việc hàng ngày đi dự lễ, đọc kinh trong nhà thờ, mà c̣n phải vượt ra khỏi nhà thờ, ra khỏi giáo xứ để đi vào xă hội, đem Chúa đến với mọi anh em khác, đem tin mừng của Chúa đến mọi ngơ ngách của xă hội trần thế, để có thể giúp người ta cũng được hiệp thông với Thiên Chúa. Đó là sứ mệnh truyền giáo, sứ mệnh thật cao cả, nhưng chúng ta có ư thức được điều đó không ?
Anh chị em thân mến,
Nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày thành lập giáo xứ, nh́n về quá khứ, chúng ta cùng tạ ơn Thiên Chúa, nhưng đồng thời chúng ta cũng hăy kiểm điểm lại xem, giáo xứ của chúng ta có phát triển theo đúng hướng mà Giáo Hội mong muốn không. Giáo xứ không phải là một tổng hợp những con người sống kề cận bên nhau, hàng ngày hay hàng tuần đi tham dự thánh lễ, thỉnh thoảng tổ chức rước kiệu với kèn trống, hay tổ chức những lễ lạt linh đ́nh này khác. Giáo xứ phải thực sự là một cộng đoàn đức tin, sống Lời Chúa nghiêm túc và tuyên xưng đức tin trong cuộc sống phụng vụ cũng như cuộc sống hàng ngày. Giáo xứ phải là một cộng đoàn đức ái, trong đó mọi người hiệp thông với nhau, yêu thương nhau, nâng đỡ nhau. Giáo xứ c̣n phải là một cộng đoàn truyền giáo. Người ta không chỉ hài ḷng với việc sống co cụm với nhau, mà c̣n biết vượt ra khỏi ranh giới giáo xứ để đến với những anh em khác. Giáo xứ phải coi nhiệm vụ truyền giáo, nhiệm vụ loan báo tin mừng là nhiệm vụ hết sức quan trọng, không thể thiếu được.
Chúng ta hướng về tương lai để cùng nhau xây dựng và phát triển giáo xứ theo đúng ư Chúa và Giáo hội mong muốn. Xin Thiên Chúa nâng đỡ chúng ta. Xin Đức Mẹ Maria Vô Nhiễm là bổn mạng giáo xứ chúng ta, giúp chúng ta luôn đi theo đường lối của Mẹ là luôn trung thành vâng theo ư Chúa.
+ Giuse Trần xuân Tiếu
Giám mục Giáo phận Long Xuyên