|
TRANG GIÁO DÂN . CẢM TẾTĐức An
Hàng năm, cứ vào cuối Đông, đàn én bay về rợp trời báo hiệu mùa Xuân tới. Những ngày tháng cuối năm, con người vội vă tranh thủ công việc để kết thúc năm cũ, chuẩn bị kế hoạch cho năm tới. Nói chung , tất cả đều tính lại sổ đời với vui buồn lẫn lộn. Người vui v́ trong năm thu hoạch được nhiều lợi nhuận; người buồn v́ c̣n đọng lại nhiều nợ nần chưa trả xong mà đă hết năm. Cuộc sống là thế mà thời gian cứ vô t́nh trôi nhanh. Năm hết Tết đến, nhà nhà lo sắm sửa, có tiền th́ mua sắm nhiều, ít tiền th́ cũng lo cho ngày đầu năm đỡ tẻ nhạt. C̣n nói đến những con người đói nghèo, mùa đông không một tấm áo lành che thân. Đó là những mảnh đời đen bạc, đang sống vất vưởng giữa chợ đời, bữa no bữa đói, c̣n lấy đâu để lo “tết với nhất”. Một thi sĩ đă nói lên tâm trạng của ḿnh khi Xuân về: Tôi có chờ đâu có đợi đâu, Xuân chi đem lại gợi thêm sầu. Với tôi, tất cả là vô nghĩa, Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau. Tất nhiên, lư do của thi sĩ buồn khi Xuân về khác với tâm trạng những người đói khổ, nhưng tương đồng, dễ cảm. Đây cũng chỉ là những con người đói khổ triền miên, ngoài ra c̣n biết bao nạn nhân thiên tai: băo, lũ quét. Nhà cửa tan hoang, của cải bị cuốn trôi, họ chỉ c̣n hai bàn tay trắng. Với đói rét, họ đâu c̣n nghĩ ǵ tới Tết. Cái đau khổ cùng cực đang đè nặng trên thân xác yếu gày của họ. Đó là những anh chị em cùng Mẹ Âu Cơ với chúng ta, hăy thương cảm, cầu nguyện và giúp đỡ họ. Không biết năm nay ông Táo về trời, tấu tŕnh với Ngọc Hoàng ra sao? Ông có dám nói hết thực trạng đời sống của người dân Việt-Nam không? Hay ông sợ nói thật bị Ngọc Hoàng quở trách? Vấn đề đâu phải lỗi của ông. Ông đừng ngại, cứ nói thật để Ngọc Hoàng biết rơ, ngài có giải pháp, may ra mới giảm bớt những bất công dưới trần gian. Năm chú trâu đă hết, để bác cọp lên ngôi. Năm chú trâu cầm tinh thật không hên chút nào: hết thiên tai này lại tới thiên tai khác; Rồi khủng hoảng kinh tế, buôn bán ế ẩm, kiếm được đồng tiền thật khó khăn, con người phải giảm bớt chi tiêu bằng cách “thắt lưng buộc bụng”. Nên đời sống của trâu cũng bị ảnh hưởng. Nai lưng ra kéo cày mà vẫn chẳng đủ ăn. Hy vọng năm bác cọp, với vóc dáng hùng hổ, báo hiệu một năm sung túc. Ước ǵ lời cầu chúc của năm cọp trở thành hiện thực, đời sống con người bớt đau thương, bớt đói khổ, để t́nh người nở thắm măi trong tim. Mỗi năm có một lần vào dịp Tết, để người người trở về cội ngưồn. V́ sinh kế, con cháu phải bôn ba mưu sinh, nhưng tới ngày Tết đều về sum họp với người thân trong t́nh ấm của gia đ́nh, thăm viếng mộ ông bà tổ tiên, gặp lại họ hàng, làng xóm. Ngày Tết cũng là dịp cha mẹ, con cháu, anh chị em, nói lên t́nh thân thương. Những lời cầu chúc thắm thiết, ai có lỗi cũng bỏ qua đă nói lên tinh thần nhân bản của cái Tết Việt Nam. Năm mới, xin kính chúc mọi nhà, mọi người đón một mùa Xuân hạnh phúc trong t́nh yêu Thiên Chúa. Cầu chúc Tổ Quốc thân yêu một mùa Xuân Dân Tộc, nhà nhà vang tiếng vui ca, bé thơ không c̣n phải khóc v́ đói khổ.
. NGƯỜI NUÔI CỌPTrang “Quê Hương” Ngày xưa, ở huyện Tống Sơn, tỉnh Thanh Hóa có một ông lăo tiều phu tên Nguyễn Quốc Oai, tính khí ngông nghênh. Ông lăo không có con, chỉ có hai vợ chồng trơ trọi. Nhà làm ở trong núi, hàng ngày kiếm củi bán để sống. Một hôm, ông lăo đi vào rừng trông thấy ở dưới đèo có một con cọp con lông vuốt chưa mọc mà ḿnh mẩy th́ đầm đ́a máu. Đoán chừng là cọp mẹ cơng con đánh rơi xuống không lấy lên được, bèn trèo xuống bắt lên đem về nuôi, lấy thuốc bôi cho khỏi chỗ đau. Bà vợ thấy thế, can chồng rằng: "Cọp là giống hung tợn, nuôi thế nào được, hăy thả nó ra, kẻo lại mắc họa về sau". Ông lăo không nghe, nói rằng: "Giống vật cũng có linh tính, biết đền ơn trả nghĩa. Như trước kia có người đàn ông kiếm củi ở làng Thuận Lộc chữa cho cọp khỏi hóc, người đàn bà bán rượu ở làng Trung Hà giúp cọp sinh đẻ, đến bây giờ những người ấy vào rừng không lo ǵ cọp nữa. Những người ấy làm ơn trong một lúc mà con cháu c̣n được đền ơn đến bây giờ. Huống chi là ta nuôi từ lúc yếu đến lúc mạnh, coi nó như là con". Từ đó, ông nuôi cọp như con. Lúc ăn uống, cho ngồi ở bên, lấy thức ḿnh ăn thừa cho cọp ăn. Dần dần, lông cọp mỗi ngày một dài, nanh vuốt đầy đủ, mà cọp lại hiểu ư người ta, lúc th́ múa, lúc th́ nhảy làm tṛ cho vui. Thấy thế, ông lăo càng yêu nó lắm. Đi đâu, ông cũng bảo nó đi theo hầu mang đồ nhắm và đeo bầu rượu. Lúc uống rượu xong th́ ông lại cưỡi cọp mà đi lăng nhăng ở trong rừng núi, ai trông thấy cũng lấy làm lạ, sợ hăi. Buổi tối ông thường đơm đó ở dưới khe suối lấy cá, thỉnh thoảng bị kẻ khác lấy đi mất. V́ thế đêm đêm ông dặn cọp cứ ra đấy mà giữ. Khi nào ông đến th́ ho lên mấy tiếng cho nó biết. Hễ cọp nghe thấy tiếng th́ ra đón rước. Ông xuống khe, đổ đó lấy cá đem đổi lấy thịt để nuôi cọp. Cứ như thế được nửa năm. Một đêm, ông say rượu, ra chỗ đơm đó quên không lên tiếng, con cọp ngờ là người khác liền cắn ngay một miếng. Đến lúc trông mặt, biết là cha nuôi ḿnh th́ đă muộn. Cọp liền cơng xác cha nuôi lên bờ rồi về nhà, đến trước vợ ông lăo, cọp phục xuống mà chảy nước mắt ra, như là kẻ đến thú tội. Người vợ thấy thế lấy làm ngạc nhiên, đốt đuốc đi theo cọp. Khi đến nơi, thấy chồng nằm trên bờ suối, áo quần đầm đ́a những máu, bà liền kêu lên rồi trỏ vào mặt con cọp mà mắng: "Mày đă quên cái ơn nuôi nấng mà đă vội cắn trả lại chủ mày thế ư? Tao không muốn trông thấy mặt mày nữa, đi đâu th́ đi". Cọp cúi đầu xuống mà ra đi. Sáng hôm sau người vợ khiêng xác chồng đi chôn. Đến ngày thành phục th́ con cọp đem một con lợn về để ngoài sân, đến ngày cất đám, cọp lại đem về một con ḅ để cúng chủ. Lại đến ngày tiểu tường, các cọp rủ nhau đến quấy, bắt những súc vật trong làng. Dân chúng sợ hăi xem bói bảo rằng: "Ấy là cọp muốn báo ơn ông ấy đấy. Các ông nên làm đền mà thờ Hổ ông. Hễ ông ấy được cúng tế th́ yên". Bấy giờ làng mới đem thờ ông Nguyễn Quốc Oai ở bên tả đ́nh, tôn làm hậu thần, đèn hương ngày đêm cúng tế, gọi là đền Hổ ông. Quả nhiên từ đấy trong làng được b́nh yên.
. LỘC THÁNH ĐẦU XUÂN NTTT, Gx Tân Bùi Lộc thánh quả thực rất có ư nghĩa trong ngày đầu xuân. Đó có thể được xem như là một biểu tượng của những lời chúc tốt đẹp nhất từ Thiên Chúa đến với mỗi gia đ́nh. Đó c̣n là những lời nhắn nhủ mà Thiên Chúa muốn gửi cho mọi người để sống và làm theo. Nhưng trên hết, Thiên Chúa chính là Lộc Thánh Đầu xuân của mỗi người và mỗi nhà. Bởi v́ có Chúa là sẽ có mùa xuân hạnh phúc với muôn ngàn lộc thánh b́nh an.
. VUI NHƯ TẾT Truyện ngắn của Lê Quang Vinh Khi thằng bạn cuối cùng xách giỏ ra khỏi pḥng th́ Huy ngă người ra giường cười ha ha đến hai ba phút, khiến mấy đứa ở pḥng khác đang đi vội vă ngoài hành lang cũng phải dừng bước ṭ ṃ nh́n vào. Huy nhổm dậy tḥ đầu ra cửa hét lên: - Ê chúc tụi bay về ăn Tết vui vẻ nha. Khi lên nhớ mang theo bánh mứt, hoặc là nhiều nhiều tiền lẻ. Nói xong, Huy kéo sập cửa lại và ngồi thừ người ra cũng mất đến hai ba phút. Nó không biết diễn tả tâm trạng nó thế nào bây giờ. Lo lắng. Buồn. Tủi thân. Đây là lần đầu tiên nó sẽ phải ăn Tết xa nhà, ở lại trong kư túc xá vắng vẻ như thế này. Năm nay hầu hết sinh viên về quê, chỉ có mấy đứa ở quá xa hoặc cạn tiền như Huy mới phải “giũ áo phong sương trên gác trọ, lặng nh́n thiên hạ đón xuân sang”. Chuyện đầu tiên Huy làm để đón Tết là quét nhà. Pḥng tụi nó nổi tiếng là... dơ, hai ba tuần mới quét một lần, mỗi học kỳ lau nhà hai lần! Các pḥng khác th́ khi vô pḥng phải bỏ dép ra, c̣n pḥng Huy th́ khi ở trong pḥng ra phải cởi dép kẻo dơ hành lang. Chuyện quét nhà th́ dễ ợt nhưng vấn đề là lấy chổi đâu mà quét. Trong năm th́ mượn của các pḥng khác, nhưng bây giờ tụi nó về quê hết rồi. Huy nghĩ ra một diệu kế là gom báo cũ lại, bó thành một bó rồi một hai ba... phẩy! Bụi tung mịt mù. Huy nhắm mắt lại phất y như người ta chơi tennis. Ấy vậy mà căn pḥng cũng sạch, dĩ nhiên theo cái nh́n của Huy. Tiếp theo là ǵ nhỉ ? Ngủ. Huy ngủ một lèo cho tới khi trời tối mịt mới ḷ ḍ chạy xuống cổng kư túc xá mua nửa ổ bánh ḿ vừa gặm vừa nh́n “những chiếc giỏ xe chở đầy bánh mứt” lượn lờ trước mặt. - Phải chi ḿnh có bồ. Huy lẩm bẩm khi thấy hai anh chị chở nhau trên chiếc xe đạp Trung Quốc chạy ngang qua, anh th́ cười toe c̣n chị th́ líu lo như chim hoạ mi. - Có bồ th́ vui nhưng chắc là đói hơn. Huy tự an ủi như thế rồi lên pḥng, định ngủ cho quên buồn. Nhưng vừa ngả lưng th́ có tiếng gơ cửa. Tiếng gơ như búa nện thế kia th́ đích thị là ban quản lư kư túc xá rồi. Huy mừng rỡ, mặc vội áo quần rồi ra mở cửa. Này nhé, bánh chưng, hạt dưa, mứt và cả bao ĺ x́ nữa. Tha hồ ăn tết nhé mày, Huy ơi. Nhưng trước mặt Huy là anh bảo vệ oai phong: - Mày cứng đầu hở. Đă bảo đứa nào ở lại dồn hết xuống một lẻ một sao mày không nghe? - Dạ mai em xuống. Trước khi bỏ đi, anh ta c̣n nói thêm: - Không nghe th́ ra nhà ngoài mà ở lại nhé. Huy nói nhỏ: - Không ra nhà ngoài th́ nghe nhé. Tiếc là bảo vệ không kịp nghe nó nói. Xuống lầu một cũng chẳng sao, nhưng uổng công nó đă lỡ quét nhà. Dồn xuống một lẻ một cũng được chục đứa, đủ các khoa từ năm một đến năm tư, chẳng đứa nào quen đứa nào. Nhưng kẻ tha hương th́ cảm thông nhau dễ dàng nên chỉ mười phút sau là đă h́nh thành cái chợ tết. Trên lầu, pḥng hai lẻ một dành cho con gái ở lại, cũng ồn ào không kém. Bọn con gái la hét om ṣm, c̣n chơi nhạc rap nữa. Thế nào tụi nó cũng có đồ ăn, nhưng sao chẳng thấy mời? Bỗng một đứa trong pḥng gọi Huy: - Huy, có kim chỉ cho tao mượn vá áo coi. Huy gập người cười rũ rượi: - Tao mà có kim với chỉ. Cái áo mặc đón giao thừa tao c̣n chưa khâu kịp mấy hột nút đứt nữa ḱa mày. Hay là lên lầu nhờ con gái may giúp. Có đứa phản đối cái ư kiến táo bạo ấy. Nhưng cuối cùng th́ cũng đành hạ ḿnh đi cầu cứu các nàng thôi. Và Huy được chọn làm sứ giả thay mặt anh em đi sứ sang vương quốc nữ giới. Hắn lượn qua lượn lại trước pḥng vài bận cho đỡ hồi hộp rồi gơ cửa. Tiếng gơ oai vệ quá nên bọn con gái nhốn nháo: - Chết rồi, bảo vệ. Có tiếng lạch cạch leng keng trong pḥng, cái âm thanh quen thuộc của động tác giấu bếp điện ấy mà. Huy giả giọng ồm ồm: - Mở cửa ngay và giữ nguyên mọi động tác. Im lặng. Mấy phút sau cửa mở, hai ba cái đầu tḥ ra cùng lúc và thụt vào cũng cùng lúc, rất nhịp nhàng. Cửa khép nhanh và mở ra lại nhanh hơn. Lần này th́ một khuôn mặt khác, chịu chơi hơn mấy gương mặt lúc năy: - Ê bộ ông định hù doạ sinh viên chân chính hở. Huy hết hồn lắp bắp: - Dạ không, em... à tôi cần gặp... - Gặp ai? Huy nói ngay: - Ai cũng được. - Sao lại ai cũng được? Lúc bấy giờ cửa pḥng bật tung, nguyên cả pḥng đến hơn mười cô, người đứng kẻ ngồi, người tựa vào cánh cửa nh́n Huy: - Đă lọt vào lănh địa của bổn phái Nga Mi th́ bạn phải thành thật cho biết ư đồ, cụ thể là cần gặp ai trong những khuôn mặt kiều diễm này? Huy hết hồn tính bỏ chạy th́ một giọng khác cất lên nhẹ nhàng từ tốn: - Không việc ǵ phải sợ. Các chị đây rất thông cảm. Cần ǵ th́ khai rơ, không th́ khó nguyên vẹn trở về. Rồi cả pḥng cùng bật cười như nắc nẻ. Huy đánh bạo nói luôn: - Tôi lên nhờ các bạn vá giùm mấy cái áo. Cả pḥng nữ đồng loạt kêu lên: - À ra thế. Huy đưa vội ba bốn cái áo cho cô bạn đứng gần nhất rồi vừa nói bái bai vừa phi vội xuống cầu thang, mà ḷng không chắc là những chiếc áo kia có được chăm sóc cho không. Nếu Huy quay lại chắc Huy sẽ ngất xỉu khi thấy những nét mặt của các cô bạn quí lúc ấy. Rồi cũng đến giao thừa. Phút giây linh thiêng của trời đất cũng ghé ngang qua kư túc xá lạnh lẽo và buồn buồn, thổi cho nó chút háo hức cho một năm mới. Huy và tụi bạn vừa đi nhà thờ hoặc đi chùa về, ḷng thanh thản và háo hức như những ngày c̣n cùng gia đ́nh ngồi canh nồi bánh chưng bánh tét. Tiếng reo “chúc mừng năm mới”, “happy new year” và “chúc thành công” vang lên từ cầu thang lên đến căn pḥng mới được trang hoàng lại. Khi tiếng ồn lắng xuống, Huy nói: - Bây giờ ḿnh lên chúc Tết các nàng, cám ơn v́ quà Tết. Dĩ nhiên là đứa nào cũng ủng hộ. Buổi chiều ba mươi, khi tụi nó đang lo cho số phận những chiếc áo th́ có tiếng gơ cửa. Mở ra chẳng thấy ai cả, chỉ thấy một gói đồ to tướng đặt ở ngay cửa. Trong gói đồ là những chiếc áo đă được vá sửa cẩn thận, khéo léo, và có thêm một gói hạt dưa với hàng chữ “chúc mừng năm mới” bằng tiếng Việt, Anh và tiếng Hoa nữa. Cho nên bây giờ lên cám ơn các nàng là hợp lư lắm rồi. Dường như bọn con gái đoán trước thế nào đám láng giềng này cũng lên thăm cho nên các nàng trang hoàng pḥng đẹp như hội chợ tết, có hoa giấy giăng đầy, bánh mứt bày sẵn. Cửa pḥng th́ mở toang nhưng trong pḥng không có ai cả. Đám con trai ngạc nhiên đứng nh́n giây lát rồi la to: - Happy new year. Các bạn ơi, đi đâu cả rồi. Tự dưng có tiếng cười lớn, tiếng la happy new year và tiếng mời vào từ trong pḥng phát ra, nhưng chẳng có người trong pḥng. Rơ ràng là không có người, pḥng lại không có ngóc ngách nào cả. Tiếng cười, tiếng la lại lặp lại. Thằng Hiển vốn yếu bóng vía nói nhỏ: - Ma tụi mày ạ. Huy trầm ngâm một lát, và khi nghe tiếng cười tiếng la lặp lại th́ nó vỗ tay thật kêu: - Thông minh, thông minh quá. Tụi bay biết không, các nàng thâu vào băng cassette để hù tụi ḿnh đó. Đứa nào cũng ngớ ra rồi bật cười. Đúng là các nàng thông minh và lắm tṛ. Rồi một trận mưa hoa confetti từ trong bóng tối của hành lang tung ra, những tiếng cười như nắc nẻ và thế là chúng nó vỗ tay, tràng pháo tay kéo dài măi cho đến khi tất cả đă ngồi yên chỗ dù hơi chen chúc trong căn pḥng thật ấm cúng. Mọi người quen nhau nhanh chóng. Cụng ly, cắn hạt dưa, hát ḥ và chơi tṛ chơi. Cái Tết đă đến từ lúc nào và lặng lẽ phủ xuống trên căn pḥng tất cả niềm vui và sự rạo rực. Không ai thấy buồn tủi v́ xa nhà nữa. - Cuộc sống vẫn tuyệt vời mà. Có đứa lên tiếng nói. Lập tức một tràng pháo tay dài lại vang lên. Khi tiệc tàn th́ trời đă bắt đầu sáng. Mồng một Tết. Ngày thiêng liêng nhất của một năm. Tiếng “chúc mừng năm mới” lại vang lên. Huy nói: - Tụi ḿnh vậy cũng vui quá rồi, đâu cần phải về nhà, nhưng không hiểu sao tự dưng giọng nó chùng hẳn xuống. Bên con gái có tiếng nói nhỏ: - Mọi năm giờ này... Rồi im bặt. Tự dưng đứa nào cũng im lặng, sự im lặng chứa đầy tiếc nuối về ngày Tết của những năm trước. Huy muốn phá tan sự im lặng ấy, nhưng khi nó vừa nói: “Ḿnh chơi tṛ chơi con thỏ đi”, th́ bên con gái có một tiếng nấc nhỏ, và bọn con gái tự dưng ai cũng ngân ngấn nước mắt. Và bọn con trai đứng lên, hét to: Chúc mừng năm mới. Rồi tự động kéo đi, tiếng bước chân lần này nhẹ nhàng hơn, và bên ngoài th́ trời đă sáng, nhưng ánh nắng mồng một Tết dường như cũng ít lung linh.
. CỌP CÁI Chuyện phiếm của Gă Siêu Gă xin bắt đầu mục chuyện phiếm hôm nay bằng một mẩu tin thời sự sau đây: Vào lúc 15g30 ngày 10 tháng 9, ba công nhân Vườn thú, thuộc khu du lịch Đại Nam, tỉnh B́nh Dương, đang trồng cây trong một chuồng nuôi cọp, bất ngờ một con cọp từ chuồng bên cạnh nhảy qua cắn một người chết tại chỗ và làm một người khác bị thương nặng. Theo TTXVN, nạn nhân bị chết là anh Nguyễn Công Danh, sinh năm 1962, ngụ tại phường Hiệp An, thị xă Thủ Dầu Một. Người bị thương là anh Nguyễn Thanh Giàu, sinh năm 1988, bị cọp tấn công vào mặt đang cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa tỉnh . Ông Dương Thành Phi, Giám đốc Vườn thú Đại Nam, cho biết: Khoảng thời gian trên, khu nuôi cọp trong vườn thú đang tiến hành sửa chữa, trồng cây xanh. Ba công nhân vườn thú đang tiến hành trồng cây tại chuồng nuôi cọp trắng và số cọp này đă được nhốt an toàn. Trong khi đó, tại chuồng nuôi cọp vàng bên cạnh vẫn phục vụ cho du khách đến tham quan b́nh thường. Bất ngờ một con cọp vàng đă nhảy qua hàng rào chắn cao khoảng 5m tấn công ba công nhân đang trồng cây. Thấy con cọp quá hung dữ lao vào tấn công, hai công nhân đă nhảy xuống ao tránh nạn, riêng ông Danh không kịp phản ứng th́ bị cọp lao đến cắn chết tại chỗ. Ông Phi cho biết thêm: Các chuồng nuôi thú dữ trong vườn thú Khu du lịch Đại Nam được thiết lập với không gian mở để du khách thoải mái ngắm thú, nhưng các chuồng đều được lắp đặt hệ thống xung điện để bảo vệ, có cả ao nước rộng 7-8m nhằm tạo khoảng cách an toàn giữa người xem và thú nuôi, nên đến nay chưa có hiện tượng thú xổng chuồng. Riêng vụ cọp tấn công hai công nhân có thể do một nhóm công nhân khác đang dùng cần cẩu đưa cây xanh vào chuồng để trồng, khiến cọp bị kích động nhảy qua chuồng khác gây nên sự cố nói trên (Người Lao Động online). Từ mẩu tin thời sự nói trên, gă bắt đầu t́m hiểu về loài cọp, vốn là con vật cầm tinh cho năm Canh Dần này. Theo gă được biết, th́ hổ, cọp hay hùm… là một loài thú vừa lớn lại vừa dữ, thuộc nhà mèo. Thân dài, cổ ngắn, đầu tṛn, râu cứng, răng nhọn. Lông màu vàng đỏ và có nhiều vằn đen. Sống trong các khu rừng, kể cả rừng đầm lầy có lau sậy. Chúng thường ăn thịt hươu nai, lợn rừng, thậm chí có khi bắt cả trâu ḅ mà ăn. Mỗi bữa dùng tới 30, hay 50 kư lô thịt. Sau đó, có thể nhịn trong nhiều ngày…(Từ điển Bách khoa Việt Nam). Như vậy, xét theo chính tông ḍng họ “miêu” th́ có đủ các loại mèo, từ mèo to đến mèo nhỏ, từ mèo mun đến mèo mướp, từ mèo nhà đến mèo rừng…Đây là những loài mèo chính hiệu con nhà “măo”. Bên cạnh đó c̣n có những con tương cận, tuỳ theo vóc dáng, và nhất là bộ lông, người ta có thể chia thành: 1- Hổ, cọp, hay hùm. 2- Báo hay beo. 3- Sư tử. Tóm lại, cọp beo và sư tử đều có liên hệ dây mơ rễ má với nhau, v́ cùng chung một gốc gác là mèo. Chẳng thế mà dân bợm nhậu hiện nay vốn gọi mèo là tiểu hổ. Ngoài ra, trong dân gian người ta thường gọi hổ, cọp, hùm là…ông ba mươi. Số là ngày xưa, hễ ai giết được một con cọp, th́ sẽ được nhà nước thưởng cho ba mươi quan tiền! Viết đến đây, gă nhớ tới một bức thư của một anh bạn đă gửi cho gă. Trong bức thư này, anh bạn kể lại: Trong một chầu nhậu, khi đă bừng bừng hơi men, các chiến hữu bèn đưa ra những câu hỏi để đố vui với nhau. Ai trả lời vừa đúng lại vừa hay, sẽ được thưởng…một ly. Vậy xin hỏi: - Tại sao người ta thường gọi ông trăng, ông trời, ông sao mà không gọi bà trăng, bà trời, bà sao? Thưa rằng: - Tại v́ con trai thường đẹp hơn con gái và đờn ông thường đẹp hơn đờn bà! Câu trả lời này, gă rất lấy làm ưng ư, bởi v́ so với loài vật, con trống thường đẹp hơn con mái, như gà và công. Chẳng thế mà người Pháp vốn gọi tính ưa làm dáng, làm đỏm là “coquetterie”, xuất phát từ chữ “coq”, có nghĩa là anh gà trống. Xin hỏi tiếp: - Tại sao có bà phù thủy mà không có ông phù thủy? Thưa rằng: - Tại v́ đờn bà thường độc ác hơn đờn ông! Xin hỏi: - Tại sao chỉ có mỹ nhân kế mà không có nam nhân kế? Thưa rằng: - Tại v́ con gái thường xảo quyệt hơn con giai! Hai câu trả lời này, gă không có tí kinh nghiệm nào cả. Có lẽ nên hỏi mấy ông chồng, hay những anh con giai nào đang toát mồ hôi hột, vắt vẻo đi trên nhip cầu t́nh ái th́ sẽ được rơ. Xin hỏi tiếp: - Tại sao có ông già Noel mà không có bà già Noel? Thưa rằng: - Tại v́ đờn ông thường nhân hậu hơn đờn bà! Xin hỏi: - Tại sao có phụ nữ, mà lại không có... phụ nam? Thưa rằng: - Tại v́ con gái chỉ là phụ mà thôi! Gă gật gù, hai câu trả này xem ra hơi bị đúng. Xin hỏi tiếp: - Tại sao không có cậu hồn mà chỉ có cô hồn? Thưa rằng: - Tại v́ sau khi chết, các cậu không biến thành "ma" mà sẽ biến thành "phật"! Câu trả lời này c̣n đang trong ṿng…”ngâm kíu”, để hôm nào thử chết một phát cái đă, rồi xem ḿnh sẽ ra làm sao! Trở lại với câu chuyện con cọp. Như trên chúng ta đă thấy, cọp thường hung dữ, xơi tái trâu ḅ của dân lành, thậm chí đôi lúc c̣n xơi luôn cả những người dân vô tội, không đủ sức chống đỡ. Mức hung dữ của nó càng gia tăng tới độ khủng khiếp, nhất là trong thời kỳ nuôi con. Cũng chính v́ thế, người Việt Nam thường dùng hai chữ “cọp cái” để ám chỉ những người đờn bà hung ác. Trong khi đó, người Tàu lại dùng h́nh ảnh con sư tử, như trong điển tích “Sư tử Hà Đông”. Trần Quí Thường, quê tại tỉnh Hà Đông bên Tàu, có một người vợ nổi tiếng hung dữ. Mỗi lần Tô Đông Pha đến chơi, th́ đều được nghe bà vợ này la hét, chửi bới thật ồn ào và quá đáng. Thấy vậy, thi sĩ ḍng họ Tô mới làm một bài thơ châm biếm, trong đó có câu: - Hốt văn Hà Đông sư tử hống, Trụ tượng lạc thủ tâm mang mang. Có nghĩa là : - Bỗng nghe sư tử Hà Đông rống, Tay run, gậy rớt, ḷng kinh hăi. Người đờn bà hung dữ th́ thời nào và nơi nào mà chẳng có, gă xin đưa ra một mẫu người tiêu biểu cho trường phái của phương Tây, đó là bà vợ của Socrate. Hẳn rằng nhiều người trong chúng ta đă biết Socrate là một triết gia nổi tiếng của Hy Lạp cổ xưa, lư thuyết của ông c̣n ảnh hưởng cho tới ngày nay, thế nhưng tai hại thay, ông lại là nạn nhân của một bà vợ hung dữ. Bà đă khinh thường ông, coi ông chỉ là hạng “dài lưng tốn vải”, cũng như “trói gà không chặt”. Có lần sau một trận xỉ vả thậm tệ, tức quá bà liền đổ cả một chậu nước dơ lên người ông, nhưng ông vẫn thản nhiên nói với mọi người: - Trời đă có sấm sét, ắt hẳn sẽ đổ mưa. Lần khác, bà đă hất tung hất té mâm cỗ ra ngoài sân. Mâm cỗ mà ông đă cẩn thận làm để thiết đăi bạn bè. Và thế là ông bèn ngồi yên lặng nhặt lên cho bằng hết. Món nào c̣n ăn được th́ ăn, bằng không th́ bỏ đi, mà chẳng than van một lời. Dĩ nhiên, những người đờn bà hung dữ theo kiểu cọp cái, theo kiểu sư tử Hà Đông, hay theo kiểu bà vợ của Socrate th́ rất hoạ hiếm, chỉ đếm được trên đầu ngón tay mà thôi. C̣n tuyệt đại đa số quí bà quí cô đều hiền lành, cứ y như là…ma sơ ấy ! Tuy nhiên, theo các nhà tướng số và tử vi, th́ dần thân tỵ hợi, tứ hành xung. Bốn cái tuổi này thường xung khắc với nhau. Chẳng hạn nàng tuổi cọp, mà chàng tuổi lợn, th́ e rằng có ngày chàng sẽ bị xơi tái. Bởi vậy, cũng theo các nhà tướng số và tử vi, con đường t́nh duyên của những cô em tuổi cọp không được phẳng phiu cho lắm, trái lại thường gặp phải những khó khăn, ba ch́m bảy nổi và chín cái lênh đênh : - Em gái tuổi Dần duyên phận long đong Miệng đời bảo: cái tuổi này cao số Thầy bói nhủ: cầm tinh em, cọp cái Quê thấy mồ, em có ăn thịt ai đâu! Cha mẹ sinh năm Dần, em để vậy, biết sao Em vẫn rộn những niềm vui không rơ! Em dễ khóc những nỗi buồn vô cớ Như sáng mai nào đang nắng, thoắt mưa… Em tuổi Dần, đă sợ em chưa? Quen, quen vậy, anh khoan thưa bố mẹ! Tự ái đấy khi bà cô bắt bẻ: “Nó tuổi Dần, không ích tử, vượng phu…” Nếu mai sau, mai sau nữa, cho dù Tờ âm lịch lỗi thời thay đổi hết Th́ chớ tưởng gái tuổi Dần đă thích Con gái mà, không coi bói đâu vui! Em tuổi Dần nên người yêu em ơi, Anh phải đẹp như chàng trai săn hổ Lúc ấy, bên anh, em ngoan như cô mèo nhỏ Vuốt nanh nào thi thố với t́nh yêu! Và anh yêu, xin anh chớ có liều, Chớ bay bướm, đèo ḅng năm bảy mối! Cơn ghen gái tuổi Dần không dữ dội, Chỉ diễn có một lần, kẻ có tội chỉ….tan xương. (Văn Tuyển). Như trên gă đă tŕnh bày: giữa mèo, cọp và sư tử có một sợi dây liên hệ thuộc vào loại họ hàng hang hốc với nhau. V́ thế, không phải vô cớ mà người ta đă gọi bồ nhí là mèo, c̣n vợ là cọp cái hay sư tử Hà Đông. Tất nhiên cũng có người thế này, kẻ thế khác. Đôi khi chúng ta cũng gặp được những con cọp hiền lành, c̣n trong đám mèo cũng không hiếm những con dữ dằn và ghê gớm. Một tác giả trên trang “Hinhtran” đă so sánh và đưa ra những nhận định như sau: Cọp và mèo, hoặc gọi một cách chính xác hơn, là vợ và bồ nhí, tuy cùng một họ, nghĩa là cùng một giới tính, nhưng đi vào chi tiết, sau những cuộc thăm ḍ và nhiều năm "nghiên cứu", người ta đă t́m ra mười lư do khiến đàn ông thích "mèo" hơn vợ. 1. Mèo không bao giờ cáu gắt, quát tháo ầm ĩ hay gầm gừ như vợ, mà luôn luôn dịu dàng, âu yếm kêu "meo meo" nghe thật êm tai và dễ chịu. 2. Mèo bao giờ cũng sạch sẽ thơm tho, trong khi vợ nhà th́ đầu bù tóc rối. 3. Mèo thích được dắt đi chơi, thường xuyên biết nũng nịu, mơn trớn chứ không mau quên thuở mới yêu nhau như cọp. 4. Vuốt ve mèo mang lại cảm giác mềm mại, sung sướng trong khi ít ai có đủ can đảm vuốt ve...cọp. 5. Mèo ăn uống nhỏ nhẹ và từ tốn, tuy nhiên đôi khi từ từ nhưng rất tốn kém, mà điều này th́ lại không đáng kể. C̣n cọp lắm lúc chẳng biết giữ ǵn ư tứ, lại c̣n ra điều "thuyết giáo" ngay trong bữa ăn. 6. Mèo biết, hoặc tỏ ra biết vâng lời, làm cho đàn ông có cảm tưởng ḿnh là chuá tể sơn lâm, trong khi cọp th́ chỉ muốn thống trị. 7. Mèo không lục túi sau mỗi kỳ lương, không càu nhàu khi đàn ông đi về trễ. 8. Mèo không ch́ chiết, không kể lể, không làm mất mặt đàn ông giữa đám đông, nhất là mỗi khi có bạn đến chơi nhà. 9. Mèo có thể dự thi hoa hậu, nhưng cọp th́ không. Trên thế giới đă có những cuộc thi hoa hậu dành cho mèo, cho chó nhưng chưa có một cuộc thi hoa hậu nào dành cho…cọp cả ! 10. Nếu một lúc nào đó chẳng may bị mèo quào, th́ cũng chỉ thêm thi vị cho cuộc sống. C̣n cọp mà nhe nanh, th́ chỉ có từ chết tới bị thương mà thôi! Thiết tưởng mười lư do kể trên cũng có thể giúp cho các chị vợ rút ra được những kinh nghiệm cho bản thân, trong cung cách ứng xử với anh chồng, cũng như trong việc “tề gia nội trợ” của ḿnh. Đồng thời trong chiều hướng ấy, những tư tưởng lớn vốn thường hay gặp nhau, nên một đấng tu mi nam tử khác đă so sánh sự giống nhau giữa đờn bà và con cọp như thế này: Một là cọp th́ gầm, đờn bà nhiều lúc cũng gầm. Hai là cọp th́ uyển chuyền, đờn bà đôi khi cũng uyển chuyển. Ba là cọp th́ được gọi bằng ông ba mươi, c̣n đờn bà lắm khi được gọi là…sư tử Hà Đông. Bốn là cọp th́ rất oai phong, c̣n đờn bà cũng rất lẫm liệt, chẳng thế mà người xưa đă bảo nhất vợ nh́ giời, lệnh ông không bằng cồng bà. Năm là cọp th́ rất quan tâm tới móng vuốt, c̣n đờn bà cũng rất quan tâm tới móng chân móng tay. Sáu là cọp th́ nổi tiếng về da, đờn bà cũng chăm chút về làn da cùng với áo quần của ḿnh. Bảy là cọp th́ đôi khi chỉ vồ chứ không ăn, đờn bà đôi khi chỉ yêu mà không lấy. (Báo Phụ Nữ Chủ Nhật, số 8 ra ngày 4.3.2007) Để kết thúc bài viết hôm nay gă xin kể lại ba mẩu truyện của bác Ba Phi, được đăng tải trên trang Đất Mũi. Truyện rằng: Hai đứa con thằng Tư Mít, cha mẹ đi làm bỏ chúng trên sàn gác, gặp cọp vô nhà chơi hoài. Chúng nó vắt cơm cháy, thảy xuống cho cọp ăn. Ăn quen. Lần đó thằng Tư Mít núp trên sàn gác, đốt đỏ cái ống ngoáy trầu của bà nội, rồi thảy xuống, cọp hả họng ra hứng liền. Lần ấy, nó chạy, la vang rừng suốt mấy bữa. Lại có truyện rằng: Bà Tám ở xóm trên, đêm ngủ ngoài bụi ráng, v́ bữa chiều hôm trước, bà uống rượu ở đám giỗ xóm dưới, say quá không về tới nhà. Sáng ra, bà thấy cái đầu ḿnh trọc lóc như trái bưởi, th́ ra đêm hôm đó, bà bị một con cọp đến liếm đầu! Hai mẩu truyện kể trên là như hai lời cầu chúc, xin được gửi đến bàn dân thiên hạ, cho một năm mới nhiều niềm vui và đầy ắp tiếng cười.
. BÁC THẰNG BẦN Trần Trọng Dụng Cờ bạc đích thị bác thằng bần, Tiền tiêu, chức mất, cửa nhà tan. Không ai cờ bạc nên sự nghiệp, Chẳng kẻ đỏ đen hoá giàu sang. Giám đốc thua bài vô nhà đá, Chủ hụi đứt chén phải chạy làng. Cờ bạc nảy sinh nhiều tệ nạn, Mà sao thiên hạ khối kẻ ham.
|