| |
|
BÀI QUẢNG DIỄN (dành cho người dạy) I. SUY NIỆM VÀ CẦU NGUYỆN VỚI LỜI CHÚA
II. QUẢNG DIỄN Nhập đề Thánh Phaolô là vị tông đồ nhiệt thành rao giảng Đức Kitô. Tất cả giáo lư của ngài về Đức Kitô đều đặt trọng tâm vào sự phục sinh của Người. Nhưng một câu hỏi được đặt ra ở đây: thánh Phaolô có biết ǵ về Chúa Giêsu khi Người c̣n tại thế không, về đời sống, về giáo huấn và cuộc khổ nạn của Người? A. Hai cách biết Chúa Giêsu: biết bề ngoài và biết bằng con tim Trước khi trả lời cho câu hỏi trên, thiết tưởng là điều hữu ích nếu chúng ta nhớ rằng chính thánh Phaolô đă phân biệt hai cách biết Chúa Giêsu và nói chung, hai cách để biết một người nào đó. Ngài viết trong thư thứ hai gởi các tín hữu Côrintô: “V́ thế, từ đây chúng tôi không c̣n biết một ai theo xác thịt. Và cho dù chúng tôi đă được biết Đức Ki-tô theo xác thịt, th́ giờ đây chúng tôi không c̣n biết Người như vậy nữa.” (5,16). Biết “theo xác thịt” nghĩa là chỉ biết bên ngoài, với những tiêu chuẩn bên ngoài: chúng ta có thể nh́n thấy một người nào đó nhiều lần, nên biết mặt mũi người đó, những thái độ cư xử, như cách nói, cách đi lại, v.v. Biết theo cách này thực sự vẫn là chưa biết, v́ chúng ta chưa biết điểm cốt lơi của người ấy. Chúng ta chỉ thực sự biết người nào đó với con tim mà thôi. Người biệt phái và người Sađucêô biết Chúa Giêsu, nhưng họ chỉ biết Chúa theo bề ngoài. Họ biết Chúa giảng dạy ǵ và biết nhiều điều về Người, nhưng họ không biết Người trong chân lư. Lời Chúa Giêsu cũng cho thấy sự phân biệt hai cách biết như trên. Sau khi Biến h́nh, Người hỏi các tông đồ: “Người ta nói Con Người là ai?” (Mt 16,13) “C̣n các con, các con bảo Thầy là ai?” (Mt 16,15). Người ta biết Chúa Giêsu, nhưng chỉ biết cách phiến diện; họ biết nhiều về Chúa, nhưng thực sự lại không biết Người. Nhóm Mười Hai th́ khác. Nhờ sống thân mật với Chúa, họ biết Chúa bằng con tim. Tuy không biết rơ hết, nhưng ít ra họ hiểu điều chính yếu và bắt đầu biết Chúa Giêsu là ai. Ngày nay, cũng có hai cách hiểu biết Chúa Giêsu: có những người thông thái biết nhiều chi tiết về Chúa Giêsu và những người b́nh dân không biết những chi tiết đó, nhưng lại biết Chúa trong chân lư của Người: “Con tim nói với con tim”. Thánh Phaolô muốn nói phải biết Chúa Giêsu như vậy, biết với con tim và biết như vậy là biết một người trong sự thật của người ấy, rồi mới biết những chi tiết về đời sống. B. Thánh Phaolô nói về cuộc đời tại thế của Chúa Giêsu bằng ba cách Nhưng dù sao cũng phải hỏi: thánh Phaolô có biết ǵ về đời sống trần gian, về lời nói, cuộc thương khó, các phép lạ của Chúa Giêsu không? H́nh như phải khẳng định là ngài đă không gặp Chúa Giêsu trong cuộc sống tại thế của Chúa. Qua các tông đồ và Giáo Hội sơ khai, chắc chắn ngài biết nhiều chi tiết về cuộc đời tại thế của Chúa. Trong các thư Ngài viết, chúng ta có thể thấy ba h́nh thức nói về Chúa Giêsu trước phục sinh. 1. Nói cách trực tiếp. Thứ nhất, chúng ta gặp thấy những trích dẫn rơ ràng và trực tiếp. Thánh Phaolô nói đến ḍng tộc Đa-vít của Chúa Giêsu (xem Rm 1,3), ngài biết sự hiện diện của “những người anh em” của Chúa hay những người họ hàng theo huyết thống (1Cr 9,5; Gl 1,19), ngài cũng biết diễn tiến của Bữa Tiệc Ly (xem 1 Cr 11,23), rồi những lời Chúa Giêsu nói, ví dụ như về sự bất khả phân ly của hôn nhân ( xem 1 Cr 7, 10 với Mc 10, 11-12), về nhu cầu những ai rao giảng Tin Mừng được cộng đoàn chu cấp như người thợ đáng hưởng công của ḿnh (xem 1 Cr 9, 14 và Lc 10, 7) ngài biết những lời Chúa Giêsu nói trong Bữa Tiệc Ly ( xem 1 Cr 11,24-25 và Lc 22, 19-20) và thánh nhân cũng biết về thập giá của Chúa nữa. 2. Nói cách gián tiếp. Thứ hai, trong một vài câu ở các thư thánh Phaolô, chúng ta có thể thoáng thấy nhiều ám chỉ đến truyền thống được chứng nhận trong các Tin Mừng Nhất Lăm. Ví dụ, những lời chúng ta đọc trong thư thứ nhất gởi các tín hữu Thêxalônica, theo thư này, “Ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm ban đêm” (5,2). Cũng vậy, khi đọc: “Song những ǵ thế gian cho là điên dại, th́ Thiên Chúa đă chọn để hạ nhục những kẻ khôn ngoan, và những ǵ thế gian cho là yếu kém, th́ Thiên Chúa đă chọn để hạ nhục những kẻ hùng mạnh; những ǵ thế gian cho là hèn mạt không đáng kể, là không có, th́ Thiên Chúa đă chọn để huỷ diệt những ǵ hiện có” (1 Cr 1, 27-28), trong những lời này, ta thấy vang vọng lời Chúa Giêsu dạy về những người đơn sơ và nghèo khó (xem Mt 5,3; 11,25; 19,30). Và những lời Chúa Giêsu nói trong niềm vui thiên sai: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, v́ Cha đă giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn.” (Mt 11,25); thánh Phaolô biết những lời này rất đúng nhờ kinh nghiệm truyền giáo của ngài, nghĩa là rơ ràng chính những người đơn sơ có con tim mở rộng để đón nhận Chúa Giêsu. Thánh Phaolô nói đến sự vâng lời của Chúa Giêsu “cho đến chết” trong Pl 2, 8. Lời này chỉ có thể là lời lặp lại toàn bộ sự sẵn sàng vâng lời của Chúa Giêsu trên trần gian để hoàn thành ư muốn Chúa Cha (xem Mc 3, 35; Ga 4,34). Như vậy, thánh Phaolô biết cuộc thương khó và thập giá của Chúa Giêsu qua chính những giờ phút cuối cùng trong cuộc đời của chính ngài. Thập giá và truyền thống về biến cố thập giá là trung tâm Lời Rao Giảng (kerygma) của thánh Phaolô. Một điều chính yếu khác về cuộc đời Chúa Giêsu được thánh Phaolô biết tới, đó là Bài giảng trên núi. Chắc chắn, ngài đă trích dẫn một vài điểm gần như từng chữ trong thư gởi các tín hữu Rôma: “Anh chị em hăy yêu thương nhau. … Phúc cho những ai bị bách hại. … Anh chị em hăy sống ḥa thuận với mọi người. … Hăy thắng sự dữ bằng việc lành”. Do đó, chúng ta thấy một phản ánh trung thực về Bài giảng trên núi trong các thư của ngài (xem Mt 5-7). 3. Nói bằng cách hoán chuyển. Sau cùng, có thể thấy lời Chúa Giêsu có trong các thư của thánh Phaolô theo cách thứ ba: chính là khi thực hiện một h́nh thức hoán chuyển truyền thống tiền phục sinh vào hoàn cảnh hậu phục sinh. Một trường hợp điển h́nh là đề tài về Nước Thiên Chúa. Nước Thiên Chúa chắc chắn là trung tâm lời Chúa Giêsu rao giảng (xem Mt 3,2; Mc 1, 15; Lc 4,43). Nơi thánh Phaolô, chúng ta có thể thấy sự hoán chuyển của đề tài này, bởi v́ sau phục sinh hiển nhiên Chúa Giêsu, Đấng phục sinh, là chính Nước Thiên Chúa. Do đó, Chúa Giêsu ở đâu th́ Nước Thiên Chúa ở đó. Và như vậy, đề tài về Nước Thiên Chúa mà mầu nhiệm Chúa Giêsu đă tiên báo, biến đổi thành đề tài về Đức Kitô. Hơn nữa, điều kiện Chúa Giêsu đ̣i hỏi để được vào Nước Thiên Chúa cũng là điều kiện thánh Phaolô nói đến để được công chính hóa nhờ đức tin: vào Nước Thiên Chúa cũng như được công chính hóa đ̣i hỏi một thái độ hết sức khiêm tốn và sẵn sàng để đón nhận ân sủng Thiên Chúa. Ví dụ, dụ ngôn người biệt phái và người thu thuế (xem Lc 18, 9-14) dạy một bài học mà thánh Phaolô đề cập khi ngài nhấn mạnh đến bổn phận loại bỏ mọi khoe khoang trước nhan Thiên Chúa. Cũng vậy, những lời Chúa Giêsu nói về những người thu thuế và gái điếm là những người sẵn sàng đón nhận Tin Mừng hơn những người biệt phái (xem Mt 21, 31; Lc 7, 36-59), nên Người chọn ăn đồng bàn với họ (xem Mt 9,10-13; Lc 5,1-2) được t́m thấy đầy đủ trong học thuyết của thánh Phaolô về ḷng thương xót của Thiên Chúa đối với những người tội lỗi (xem Rm 5, 8-10; và Ep 2,3-5). Đề tài về Nước Thiên Chúa cũng được nói đến như vậy dưới một h́nh thức mới, nhưng luôn trung thành với truyền thống của Chúa Giêsu lịch sử. Một ví dụ khác về sự hoán chuyển trung thành cốt lơi giáo lư của Chúa Giêsu được t́m thấy trong các “tước hiệu” của Chúa. Trước Phục Sinh, Chúa tự xưng ḿnh là Con Người; sau Phục Sinh, hiển nhiên Con Người cũng là Con Thiên Chúa. Do đó, tước hiệu thánh Phaolô thích dùng để nói về Chúa Giêsu là Kyrios, “Chúa” (xem Pl 2, 9-11), tước hiệu này chỉ thần tính của Chúa Giêsu. Với tước hiệu đó, “Chúa” Giêsu xuất hiện trong ánh sáng sung măn của sự sống lại. Trên núi Cây Dầu, vào giờ hấp hối (Mc 14,36), trước lúc mê ngủ, các tông đồ đă nghe Người nói với Chúa Cha và gọi Chúa Cha là “Abba” (cha ơi). Tiếng đó tương đương với tiếng “cha” (hoặc “ba”), được những người con thân thương nói với cha của chúng. Vào thời ấy, không người Do Thái nào dám dùng tiếng đó để nói với Thiên Chúa; nhưng v́ là Con thực sự của Chúa Cha, trong giờ phút thân mật nhất, Chúa Giêsu đă nói như vậy và kêu lên “Abba” (“Cha ơi”). Trong thư của thánh Phaolô gởi các tín hữu Rôma và Galata, đáng ngạc nhiên là tiếng “Abba” lại xuất hiện trên môi những người được rửa tội (xem Rm 8,15; Gl 4,6), bởi v́ họ đă lănh nhận “Thần Khí làm Nghĩa Tử”. Giờ đây, mang trong chính ḿnh Thần Khí này, họ có thể nói như Chúa Giêsu và với Chúa Giêsu như những người con thực sự của Chúa Cha, và gọi Chúa Cha là “Abba” (cha ơi) v́ họ đă trở nên con cái trong Chúa Con. Sau cùng, chúng ta có thể đề cập đến chiều kích cứu độ trong cái chết của Chúa Giêsu. Chiều kích này được thấy trong câu Tin Mừng “V́ Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người.” (Mc 10,45; Mt 20,28). Thánh Phaolô đă phản ánh trung thực lời Chúa Giêsu. Trong giáo lư về cái chết của Chúa, ngài gọi cái chết đó là sự chuộc lại (xem 1 Cr 6,20), sự cứu chuộc (xem Rm 3,24), sự giải thoát (xem Gl 5,1) và sự hoà giải (xem Rm 5,10; 2 Cr 5,18-20). Trung tâm của thần học thánh Phaolô đặt nền tảng trên câu nói đó của Chúa Giêsu. Kết luận Thánh Phaolô không nghĩ về Chúa Giêsu như một người thuộc về quá khứ với tư cách là nhà sử học. Chắc chắn, ngài biết truyền thống cao cả về cuộc đời, lời nói, cái chết và sự sống lại của Chúa Giêsu, nhưng ngài không coi chúng như những biến cố trong quá khứ; ngài nói đến chúng như những việc đang xảy ra của Chúa Giêsu hiện vẫn sống. Đối với thánh Phaolô, những lời nói và hành động của Chúa Giêsu không thuộc về thời gian lịch sử đă qua. Hiện giờ Chúa Giêsu đang sống cho chúng ta và đang nói với chúng ta. Đó mới thực sự là cách thế để biết Chúa Giêsu và đón nhận truyền thống về Người. Chính chúng ta cũng phải học để biết Chúa Giêsu không theo xác thịt, như một người thuộc quá khứ, nhưng như là Chúa và Người Anh của chúng ta. Hiện giờ, Người đang ở với chúng ta và tỏ cho chúng ta biết sống thế nào và chết thế nào.
BÀI HỌC (dành cho học viên: người lớn và trẻ em) 1. H. Thánh Phaolô có gặp Chúa Giêsu khi Người c̣n sống trên trần gian không? T. Không. 2. H. Vậy thánh Phaolô biết Chúa Giêsu thế nào? T. Theo thánh Phaolô, có hai cách biết Chúa Giêsu: một biết theo bề ngoài và hai là biết bằng con tim yêu mến. Thánh Phaolô biết Chúa cách thứ hai và là cách biết thực sự. 3. H. Thánh Phaolô nói về Chúa Giêsu thế nào? T. Ngài nói bằng 3 cách: trực tiếp, gián tiếp và hoán chuyển. 4. H. Thánh Phaolô nói về Chúa Giêsu cách trực tiếp thế nào? T. Ngài nói về ḍng dơi Đa-vít và các anh em của Chúa. Ngài cũng lặp lại nhiều điều Chúa dạy dỗ và nhất là ngài nói về thập giá của Chúa. 5. H. Thánh Phaolô nói về Chúa Giêsu cách gián tiếp thế nào? T. Nhiều lời giảng dạy của thánh Phaolô có ư nghĩa tương đương với lời Chúa Giêsu giảng dạy. Ví dụ thánh Phaolô nói về người đơn sơ nhỏ bé, về vâng lời cho đến chết của Chúa, v.v. 6. H. Thánh Phaolô nói về Chúa Giêsu cách hoán chuyển thế nào? T. Khi ngài thực hiện một h́nh thức hoán chuyển truyền thống trước phục sinh vào hoàn cảnh sau phục sinh. Ví dụ trước đây, Chúa Giêsu rao giảng về Nước Thiên Chúa, th́ nay thánh Phaolô nói Chúa Giêsu chính là Nước Thiên Chúa,v.v. 7. H. Chúng ta có thể biết Chúa Giêsu như thánh Phaolô không? T. Có. Chúng ta phải học biết Chúa Giêsu như một Người đang sống giữa chúng ta và đang nói với chúng ta; Chúa không phải là một nhân vật thuộc quá khứ, nay không c̣n sống nữa.
BÀI ĐỌC THÊM 1. Thánh Phaolô có bao giờ thực sự gặp Đức Giêsu hay không? Hỏi cách khác: "Thánh Phaolô có đích thân gặp gỡ Đức Giêsu Nadarét bằng xương bằng thịt hay không?". Bạn cần phải chú ư tới sự khác biệt mà các nhà nghiên cứu thường nêu ra giữa "Đức Giêsu lịch sử", "Đức Giêsu hiện thực", và "Đức Kitô phục sinh". Tôi sẽ không đi vào các chi tiết của việc đi t́m "Đức Giêsu lịch sử", nhưng tôi muốn cho thấy rơ tại sao việc phân biệt này là quan trọng để hiểu Phaolô. Một cách hiển nhiên th́ Phaolô không gặp gỡ đích thân Đức Giêsu Nadarét, nhưng Phaolô thường nhấn mạnh rằng Ngài đă gặp Đức Kitô Nadarét như là Đức Kitô phục sinh (thành ngữ "Nadarét" không xuất hiện trong các thư của Phaolô). Phaolô đặc biệt nhấn mạnh điều này trong thư 1 Côrintô. Ngài đă hỏi một cách mạnh mẽ "Tôi đă không thấy Đức Giêsu, Chúa chúng ta sao?" (1 Cr 9,1). Trong đoạn viết về sự sống lại, Ngài đă quả quyết rằng Ngài không thua kém các tông đồ khác, v́ đă được ưu đăi để "thấy" Chúa Phục Sinh, và tiếng gọi của Người đă xác nhận tư cách tông đồ của Ngài (1 Cr 15,8-10). Ngài cũng xác quyết rằng Ngài đă nhận sứ vụ qua sự "mạc khải" của chính Chúa Giêsu Phục Sinh (Gl 1,12). Đối với Phaolô, để được gặp gỡ thực sự với Đức Giêsu, người ta không nhất thiết phải biết Đức Giêsu Nadarét bằng xương bằng thịt và thời Người thi hành sứ vụ ở trần gian. Một khía cạnh khác của câu hỏi của bạn là xem xét kỹ ngôn ngữ mà Phaolô dùng để nói về Chúa Giêsu. Chẳng hạn chúng ta ghi nhận rằng thành ngữ ưa thích của Ngài là "Đức Kitô Giêsu" (Rm 3,24; 1 Cr 1,1; 1 Cr 4,15; Gl 2,4; Gl 3,26; Gl 3,28...) hơn là cách thường dùng của chúng ta là "Đức Giêsu Kitô" mà theo từng chữ có nghĩa là Giêsu Đấng Mêsia. Ư niệm Đấng Mêsia (tiếng Do Thái là masiah = "người được xức dầu"), hiển nhiên là ư niệm đến từ một bối cảnh Do Thái. Trong Cựu Ước nó ám chỉ các vị vua và tiên tri được xức dầu bởi Thiên Chúa để phục vụ dân chúng. Sau này, trong Kitô giáo, ư niệm Mêsia được áp dụng cho Chúa Giêsu như là Đấng Mêsia hay "Đấng Kitô". Ngoại trừ một số dẫn chứng đó đây trong Tân Ước, th́ Phaolô là người duy nhất dùng thành ngữ "Kitô Giêsu" hàng chục lần. Phaolô không bao giờ dùng từ "Kitô" với một mạo từ xác định (nghĩa là Đấng Mêsia), ngoại trừ trong thư Rôma 9,5. Ở đó từ này được dùng chung trong mạch văn của danh sách các ân huệ Thiên Chúa ban cho dân Israel. Có lẽ vào thời Phaolô, từ "Kitô" (do từ Hy Lạp christos = mêsia, người được xức dầu) đă mang yếu tố của một cái tên hơn là một danh hiệu. Phaolô đă tạo một lực đẩy mới bằng cách hoán đổi vị trí các từ và đặt từ "Kitô" đứng trước tên riêng Giêsu, khiến cho trên thực tế, từ Kitô trở thành một tên riêng hơn là một tước hiệu (x. Mt 16,16; Mc 8,29; 1 Ga 2,22; 1 Ga 5,1). Đối với Phaolô, Giêsu là Đấng Kitô nhờ vào cái chết và sự phục sinh của Người (1 Cr 15,3-4). Đó là lư do tại sao Phaolô có thể tuyên bố ḿnh cũng là một tông đồ không thua kém các vị khác, những người được Đức Giêsu đích thân kêu gọi trong sứ vụ trần thế của Người. Cách trả lời này cơ bản làm chúng ta vững tin rằng các thế hệ môn đệ tiếp nối của Chúa Kitô, kể cả chúng ta nữa, cùng có thể được kêu gọi bởi Chúa Giêsu Kitô. Không kém ǵ các bậc tiền bối, chúng ta cũng có cơ hội để gặp Chúa Phục Sinh giống như trong trường hợp của Phaolô. 2. Có thể nói ǵ thêm về quan hệ giữa Phêrô và Phaolô không? Phêrô đóng một vai tṛ rất quan trọng trong Hội Thánh sơ khai, tuy nhiên đôi khi Phaolô có vẻ quyền thế hơn. Làm sao có thể như vậy? Rơ ràng Phêrô có một vị trí rất nổi bật trong nhiều cộng đoàn của Hội Thánh sơ khai (Mt 16,17-19; Mc 3,16; Cv 2,14-36), và Tân Ước nói chung cũng thường chứng minh cho vị thế ưu việt của Phêrô. Vai tṛ của Phêrô là của quyền uy, tiêu biểu cho sự hiệp nhất và nói thay cho các tông đồ. Phaolô kính trọng vị thế đó và kêu gọi sự phục tùng. Tuy vậy sẽ là một sai lầm khi nghĩ rằng Phêrô đă thi hành chức vụ như một vị lănh đạo toàn cầu trong Hội Thánh sơ khai giống như cách mà người Công giáo ngày nay nh́n vào sứ vụ Phêrô của các Đức Giáo hoàng, vốn đă phát triển theo thời gian để trở thành một h́nh thức như chúng ta thấy ngày nay. Hăy nhớ rằng Phaolô đă thiết lập hầu hết các cộng đồng tín hữu mà Ngài đă viết thư. Ngài rất yêu mến họ và họ cũng yêu mến ngài. Vai tṛ duy nhất của ngài ở giữa họ là vai tṛ người có uy quyền. Nếu xét theo cái nh́n này th́ Phêrô đă không đóng vai tṛ một người có quyền uy tại các cộng đoàn này như Phaolô. Ở một khía cạnh khác, Phaolô cũng hiểu rơ vị trí ưu việt của Phêrô trong lịch sử Kitô giáo. Việc Phaolô chất vấn Phêrô về vấn đề giao tiếp với dân ngoại, không thể được xem như là một sự thách đố quyền bính phổ quát của Phêrô. Phaolô viết thư của ngài như một người có thẩm quyền. Ngài bênh vực quyền tông đồ của Ngài trong quan hệ với các tông đồ khác. Việc Ngài không ngại thách đố Phêrô hay các lănh đạo chủ chốt khác trong Hội Thánh Giêrusalem (Giacôbê người anh em của Chúa) phát sinh từ việc ngài hiểu rơ ơn gọi ngài đă nhận được từ Chúa Giêsu Kitô. (Trích “101 câu hỏi về thánh Phaolô”)
Lm. Micae Lê Xuân Tân | |