|
(viết trong
những ngày đại tang của giáo phận Long Xuyên)
Tôi gặp
soeur Hợi, người trực tiếp chăm sóc Đức Cha cố Micae Nguyễn
Khắc Ngữ, bên huyệt mộ chuẩn bị đặt thi hài Ngài, nước mắt
lưng tṛng, giọng nhỏ nhẹ đứt quăng: “Đức Cha đi mau quá…
rất êm ái… Ngài không nói với con một lời nào… Mấy hôm rồi,
Ngài bị sốt… uống thuốc kháng sinh đă bớt rồi…”
Như một
ngọn đèn chầu Thánh Thể vừa hoàn thành nhiệm vụ. Như một cơn
gió lặng lẽ giữa trưa hè oi nóng. Vị Cha khả ái của giáo
phận đă về thiên quốc như thế đó.
Mấy chục
năm qua ṿ vơ âm thầm trong căn pḥng nhỏ, tay luôn cầm
tràng chuỗi, vóc dáng ḿnh hạc xương mai, vẫn dơi theo từng
nếp sinh hoạt của giáo phận, quan tâm lo lắng cho cả sức
khoẻ của các vị kế nhiệm, thăm hỏi săn sóc đến “từng con
ngươi trong mắt ngài” và mọi thành phần vào thăm. Không mũ
áo cân đai. Không trống kèn nghi lễ. Không dáng vẻ ồn ào.
Chỉ c̣n nụ cười trên đôi môi, mỗi khi có ai đến thăm, dù đó
là vị chức sắc chức quyền hay một em bé đến xin tràng chuỗi
Mân Côi.
Tôi liên
tưởng đến một câu nói của ai đó: “Con hăy sống làm sao để
khi con khóc chào đời th́ mọi người cười. Và khi con chết,
đang khi mọi người khóc, th́ con lại cười”.
Đức cha cố
Micae đă sống và đă chết như thế. Cả đời bôn ba rong ruổi
đường loan báo Tin Mừng từ bắc chí nam, từ đông sang tây, từ
trong nước lẫn ngoài nước. Tầm “phủ sóng” lan toả không chỉ
trong không gian vật lư mà con rung động đến từng mạch máu
của muôn vàn trái tim con người. Hôm giáo phận mừng thượng
thọ ngài, tôi hỏi một cha lớn tuổi ở ngoại quốc về: “Cha
cũng có thể về mừng lễ Đức cha cố à?”. Vị linh mục đó trả
lời chắc nịch: “Đối với Đức cha cố không về là không được!”.
Có ǵ là không thể khi trái tim người ta luôn hướng về?
Đức cha cố
Micae đang yên nghỉ bên hàng triệu tâm hồn con cái thổn
thức. Mấy ngày qua, rừng khăn tang phủ trắng nhà thờ Chính
ṭa Long Xuyên, chảy về mỗi họ đạo “THƯƠNG NHỚ ĐỨC CỐ GIÁM
MỤC MICAE” của miền sông nước. Tiếng khóc biến thành lời cầu
kinh. Rất trang nghiêm và rất đỗi thánh thiện. Nhẹ như
sương, hiền như gịng Cửu Long và ấm như ṿng tay âu yếm của
người cha hiền.
Chứng kiến
đoàn người đến kính viếng, chắc Đức cha cố Micae cũng mỉm
cười măn nguyện. Gia tài để lại cho Giáo hội là các Đức Giám
mục, các linh mục, các tu sĩ nam nữ và rất nhiều tông đồ
giáo dân nhiệt thành rải rác khắp năm châu. Là những cơ sở
vật chất vẫn c̣n phục vụ cho đạo cho đời. Một giáo phận có
bề dày lịch sử c̣n khiêm tốn nhưng cũng tạm sánh vai với các
giáo phận đi trước. Những điều đó và các điều khác lại không
thể nở “một nụ cười thánh” hay sao?
Đức cha cố
Micae ra đi không nói ǵ, nhưng chính những con cái ở lại đă
nói lên rất nhiều. Chúng con hănh diện được Chúa ban cho một
người cha khả kính dầy công phúc. Chúng con khóc cha v́ nhớ,
v́ yêu và cũng rất tự hào. Xin cha hăy mỉm cười bên Chúa. Nụ
cười của các thiên thần. Nụ cười của Tổng Lănh Thiên Thần
măi c̣n ở lại với chúng con
Bùi Văn Khiết Tâm
12.06.2009
Trở về Trang Tang Lễ
Trở về Trang Chủ
|